Sinh nhật thành viên
............
CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2012
Gốc > Những ngày lịch sử >
Lê Đống @ 11:02 19/10/2009
Số lượt xem: 461
Thơ về PN
| #2 | |
|
Lớp 12
Tham gia ngày: 20-08-2007
Bài gởi: 411
|
Trường hợp Cao BáQuát (1809-1854) người mà nhà Nguyễn cho là kẻ ngỗ ngược, ngông cuồng…Sau khi bị khép vào tội chết vì tạo phản (khỡi nghĩa Lê Duy Cự,1854) .Dưới đây là những dòng thơ đầy triều mến của họ Cao khi thân bị giam cầm, đã gửi về cho vợ -người vợ từ thuở hàn vi đang âu lo , khó nhọc một mình nơi quê nhà - để ta cùng thương cảm cho đôi số phận éo le : -Nhắn bác về thăm hỏi nhà tôi Trong bũi mưa gió này ,hai bên cùng đầm đìa giọt lệ (Bài 131) -Chiếc gương nhỏ ,mình đã gữi vào tráp người đi xa Tấm áo rét ,ta đã để laị trong phòng củ Hãy giữ gìn những vật ấy để cùng an ủi Và để cho đôi ta lúc nào cũng nhớ đến nhau (Bài 37) -Rồi mai đây nếu được trở về nhà lai cũ Bước vào cửa ,biết rằng có người vợ hiền từ Giã gạo để nuôi con, chờ chồng. (bài 15) Vừa nhắc bốn chữ “khó nhọc một mình”khiến tôi sực nhớ đến bài thơ “ Thương vợ” của Trần Tế Xương (1870-1907).Do bài này hầu như ai cũng biết nên tôi không chép ra đây .Nhưng nếu ở đấy ,bà Tú là nhân vật điển hình cho biết bao nhiêu người đàn bà âm thầm chịu khó nhọc vì chồng vì con; thì qua câu đối với hai bài thơ dưới đây, tôi muốn gợi đến một khía cạnh khác của phận người làm vợ :quên thân vì chồng . Như ta đã biết, Bùi Hữu Nghĩa (1807-1872), xuất thân trong gia đình dân chài lưới nghèo, nhờ có chí nên đỗ đầu kỳ thi hương (1835).Ông nổi tiếng là một vị quan thanh liêm, cương trực, thương dân và ghét bọn tham quan, cường hào.Nên lúc ông làm tri huyện Trà Vinh, vì bệnh vực dân Khmer nên bị bọn chúng cấu kết nhau cáo buộc ông tội “Xui kẻ giết người”. Và khi hay tin triều đình kết tội chết cho chồng,bà Nguyễn Thị Tồn vợ ông đã quá giang ghe bầu từ Định Tường (Tiền Giang ) vượt vô vàn hiểm nguy, sóng gió để ra tận Huế đánh trống , đội đơn kêu oan .Nhờ thế ông mới được tha (nhưng vẫn bị giáng chức làm lính coi đồn Vĩnh Thông,Châu Đốc ).Tiếc thay, trên đường trở về bà mang bệnh rồi mất (Lúc tôi soạn bài này thì mộ bà vẫn còn ở thôn Mỹ Khánh , Biên Hòa; còn mộ Bùi Hữu Nghĩa ở Bình Thủy,Tp Cần Thơ) Cám cảnh “Chưa vui đã sầu ,mới còn đã mất”, Bùi Hữu Nghĩa đã thốt lên những lời lẻ bi thiết sau : Tớ nghèo mình lo giúp, tớ oan mình lo kêu, chòm xóm điều khen mình đáng vợ; Mình đau tớ chẳng nuôi, mình chết tớ chẳng táng, non sông thẹn phận tớ làm chồng .(Dịch đôi liễn thờ vợ ) -“Nơi kinh quốc ba hồi trống gióng, biện bạch nầy oan nọ ức, đấng hiền lương mắt thấy thảy đau lòng. Chốn tỉnh đường một tiếng thét vang, hẳn hòi lẽ chánh lời nghiêm, lũ bằng đảng tai nghe đều hết vía...” -“Phụng lìa đôi chếch mác, đừng nói sửa sang giềng mối, khi túng thiếu manh quần tấm áo, biết lấy ai mà cậy nhờ; Gà mất mẹ chít chiu, đừng nói nhắc biểu học hành, khi lạt thèm miếng bánh đồng hàng, biết theo ai mà thỏ thẻ”. ( trích Bài văn tế khóc vợ của Bùi Hữu Nghĩa). Cặp đối chữ Nôm, lời lẽ cũng rất bi ai: “Đất chẳng phải chồng, bao nỡ thịt xương gởi đó, Trời mà mất vợ, thử xem gan ruột mần răng!” Và bài thơ “Đề nhà mồ vợ” Đã chẳn ba năm mới đặng thăm Màn loan đâu vắng bặt hơi tăm Gió đưa đâu thấy hình dương liễu Đêm vắng hoài ai tiếng sắt cầm Chồng nhớ vợ, lòng tơ bối rối Con thương mẹ, lụy ngọc tuôn dầm Có linh chín suối đừng xao lãng Thỉnh thoảng về thăm lúc tối tăm . Tương tự, bà Lê Thị Lộc ,vợ của Thủ Khoa Huân (1816-1870)cũng đã lặn lội đến An Giang để xin tha cho chồng, khi ông Huân bị viên Quan tỉnh này bắt nộp cho thực dân Pháp.Xúc động trước nghĩa cử này, từ trong ngục thất, nhà yêu nước gửi ra cho vợ hai bài thơ. Xin trích một : Tặng Vợ Xem qua thư gửi rất kinh hoàng Nhi nữ chà chà cũng lớn gan Đơn bẩm cuối lòn loài bạch quỷ, Sân quỳ vất vả phận hồng nhan Bán mình đâu nệ phiền lòng sắt, Chuộc tội thà xin trọn nghĩa vàng Tiết khí dưới trần coi ít mặt, Cang thường càng chuộng gánh giang sang Thật lòng tôi không muốn kết thúc bài góp nhặt này khi chưa trích dẫn được đôi câu trong“Văn tế vợ ”của Phan Bội Châu (1867-1940) và “Thư gửi cho vợ ”của Huỳnh Thúc Kháng (1867-1947).Bỡi lâu rồi tôi đã đọc đâu đó và cái đong lại trong tôi là mối tình chung thủy, mặc cho kẻ thù chia cắt, mặc cho tất cả thua thiệt về mình. Nhưng tiếc sao, dù mấy hôm rày tôi đi đến cả Thư viện tỉnh vẫn không sưu tầm được. Thôi thì dù chỉ ngần ấy, thiết nghĩ, từ ngòi bút của những nho sĩ tiến bộ vừa nêu, cũng đã phần nào nói lên niềm cảm thông sâu sắc và đã biết đánh giá đúng vai trò, công lao cùng những phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam nói chung và người vợ nói riêng . Mặt khác, ít nhiều nó cũng xóa bỏ được những quan niệm bất công, hẹp hòi như “chồng chúa vợ tôi”, “nam trọng nữ khinh”vv…vốn thường có.Chỉ riêng điều đó thôi, tôi tin những dòng thơ chân tình trên vẫn đủ sức gợi cho lòng mỗi đôi lứa hôm nay biết phải làm gì khi đi tìm, vun bồi và nắm giữ Hạnh Phúc … Bùi Thụy Đào Nguyên, biên soạn (Viết nhân ngày Phụ nữ 20/10) |
|
Lê Đống @ 11:02 19/10/2009
Số lượt xem: 461
Số lượt thích:
0 người
 
- Lời kêu gọi đàn ông nhân ngày 20/10 (18/10/09)
- Liệt sỹ Lê Thị Tuyết (02/09/09)
- Đại lễ.... (31/08/09)
- Hiểu kỹ HCM (26/08/09)
- 40 năm thực hiện di chúc Bác Hồ. (26/08/09)
dn)
Các ý kiến mới nhất