|
(QT) - Vô Danh nhập viện trong tình trạng “thập tử nhất sinh”, không giấy tờ tùy thân, không thân nhân nhưng anh đã giữ được tính mạng sau ca mổ thần kỳ. Suốt hơn 3 tháng qua, không người thân nào đến nhận, Vô Danh lại sống thực vật nên mọi việc ăn uống, vệ sinh, thuốc thang cho anh đều do 22 cán bộ y tế thuộc Khoa hồi sức tích cực và chống độc của Bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Trị cáng đáng, không một đồng tiền công...
“Cứu” Vô Danh từ tay... thần chết
Vô Danh (khoảng trên dưới 25 tuổi) vào cấp cứu tại Bệnh viện (BV) đa khoa tỉnh Quảng Trị vào chiều 29.10.2015 sau một vụ tai nạn giao thông thảm khốc xảy ra tại địa bàn huyện Hải Lăng. Trong bệnh án ghi rõ tình trạng khi nhập viện của chàng trai không tên tuổi này rằng: “Đa chấn thương, hôn mê sâu, suy thở. Tiên lượng rất nặng”. Sau khi thực hiện các xét nghiệm, hội chẩn, các bác sĩ đã xác định Vô Danh bị chấn thương sọ não kín, máu tụ nội sọ. Ngặt nỗi, Vô Danh không hề có giấy tờ chứng minh nhân thân, cũng không có người thân để nộp viện phí và ký các giấy tờ liên quan trước khi lên bàn mổ. Trước tình huống đó, ê kíp trực cấp cứu lúc ấy của BV Đa khoa tỉnh không tính toán nhiều, vội vàng đưa Vô Danh vào phòng phẫu thuật để mong giữ lấy tính mệnh của chàng trai. Sau hơn 2 giờ đồng hồ căng thẳng, cửa phòng mổ đã mở, Vô Danh được đẩy ra ngoài, cả ê kíp thở phào vì một mạng người được cứu sống trong gang tấc.
| |
|
Hơn 3 tháng trời, Vô Danh được các nhân viên y tế của Khoa hồi sức tích cực và chống độc BV đa khoa tỉnh Quảng Trị chăm sóc không một đồng tiền công
|
Phải hơn một tháng sử dụng máy thở, được điều trị tích cực, Vô Danh mới mở mắt, tiếc rằng anh phải sống đời...thực vật. “Do Vô Danh tổn thương não quá nặng, chúng tôi đã cố gắng hết sức và nuôi hy vọng sẽ cứu anh ta được 100% nhưng thực sự không thể. Đối với trường hợp của Vô Danh, giữ được mạng sống cũng đã là một kỳ tích”, thạc sĩ, bác sĩ Lê Văn Lâm, Trưởng Khoa hồi sức tích cực và chống độc, BV Đa khoa tỉnh cho biết.
Để tìm thân nhân cho Vô Danh, BV đa khoa tỉnh Quảng Trị đã tìm mọi cách có thể như báo cho lực lượng công an, đăng thông báo trên các cơ quan báo chí, nhưng chờ mãi vẫn không có một phản hồi nào. Duy chỉ có một vài cá nhân, hội tự thiện biết chuyện có tìm đến, ủng hộ một vài khoản tiền, quà để chung tay cùng bệnh viện lo cho Vô Danh.
“Vì không biết anh ta là ai nên chúng tôi phải viết lên bệnh án là Vô Danh. Nhưng về sau, gọi Vô Danh mãi nghe lành lạnh nên chúng tôi nghĩ ra một cái tên mới, là Võ Danh”, bác sĩ Lâm trải lòng.
Nguyện làm thân nhân của người bệnh
|
Theo bác sĩ Lâm, Vô Danh không phải là trường hợp đầu tiên mà trong nhiều năm qua, khoa cũng vài lần đón những bệnh nhân không rõ danh tính, họ chủ yếu là nạn nhân của tai nạn giao thông. Hy hữu có trường hợp đi từ TP.HCM ra Quảng Trị để...tự tử, giấu con cháu để chúng bớt khổ. “Tuy nhiên, hầu hết các trường hợp này chỉ “ăn nhờ ở đậu” khoa chúng tôi dăm bữa nửa tháng thì có người thân đến đón về, chứ ở dài hạn như Vô Danh thì quả là lần đầu tiên”, BS Lâm nói.
|
“Đối với bệnh nhân, đâu cần biết họ là ai?”, đó là câu trả lời tưởng như bật lên từ tấm lòng, khi tôi hỏi những nhân viên y tế đang chăm lo từng ngày cho Vô Danh. Bởi nếu họ “quan tâm” đến việc thân nhân người bệnh phải mang ơn mình như thế nào, nếu họ nghĩ nhiều đến những món quà ân nghĩa hay đơn giản là một lời cảm ơn đơn thuần, họ sẽ không nhận được điều đó ở Vô Danh. Anh ta bây giờ chỉ như một khúc củi khô vô tri, câm lặng, mắt trợn tròng, ai đút thì ăn, ai đỡ thì dậy...
Bác sĩ Hoàng Ngọc Huỳnh cho biết: “Vô Danh bây giờ như đứa con mọn của cả khoa. Không ai bảo ai, nhưng cán bộ trong khoa đều tự nhủ phải có trách nhiệm với anh, như giữ y đức. Dù nhân lực của khoa đang thiếu nhưng hàng ngày, Vô Danh đều được bác sĩ thì thăm khám, y tá lau rửa vết thương, còn hộ lý thì cho ăn, tắm rửa... Tính ra, chế độ chăm sóc của Vô Danh còn cao hơn bệnh nhân bình thường và tất cả đều miễn phí”.
Khẩu phần ăn hàng ngày của Vô Danh rất... cơ bản, có tới 5 bữa, trong đó có 3 bữa cháo và 2 bữa sữa. Còn việc phục vụ vệ sinh cho Vô Danh quả là một công việc không dễ dàng. Hộ lý Lê Thị Hồng nói rằng việc tắm rửa, lau chùi cho Vô Danh còn khó hơn con nít vì anh là đứa trẻ trong thân xác người lớn. “Mỗi lần nâng lên đặt xuống bệnh nhân đều phải cần 2 người, còn bế xốc anh ta lên thì cần nhiều người hơn nữa. Nếu có người thân thì còn phụ chúng tôi được, đằng này, chúng tôi cũng phải gắng gồng thôi”, hộ lý Hồng nói.
Khi tôi vào thăm Vô Danh cũng là lúc anh đang được y tá Nguyễn Thị Hoàng Oanh lau rửa các vết thương. Do nằm quá lâu nên trên cơ thể của Vô Danh có những vết loét, đã bốc mùi... Vậy mà, y tá Oanh vẫn tỉ mẫn lau từng tí một rồi nhoẻn miệng cười, nói với tôi rằng: “Cứ bệnh nhân vào đây em đều chăm sóc như nhau anh ạ. Anh Vô Danh này thậm chí em còn ưu tiên hơn vì thấy tồi tội...”.
Số tiền để lo việc mổ xẻ và điều trị cho Vô Danh suốt thời gian qua nay đã lên đến gần 100 triệu đồng, chủ yếu lấy từ sự ủng hộ ngày lương của các nhân viên trong khoa này và Quỹ phúc lợi của bệnh viện. “Quỹ phúc lợi eo hẹp và có hạn, đáng lẽ dư ra thì anh em có thêm đôi đồng thì nay để dành cho Vô Danh. Phải vậy thôi, nếu không ai sẽ lo cho cậu ta lúc này?”, bác sĩ Lâm trăn trở.
Khi được hỏi về tương lai của Vô Danh, bác sĩ Lâm nói nửa đùa nửa thật, nhưng cũng rất xúc động rằng: “Chúng tôi vẫn hy vọng có một phép màu để Vô Danh tỉnh táo hoàn toàn. Lúc đó, nếu anh ta không có nơi nào để đi thì khoa sẽ xin với Bệnh viện giữ anh ta lại làm nhân viên vệ sinh để...trừ nợ. Nói vui vậy thôi chứ chúng tôi ở lâu ngày với cậu ta, rồi cũng nảy sinh tình cảm, nên từ lâu chúng tôi đã tự xem mình là thân nhân của Vô Danh rồi”.
Bài, ảnh: NGUYỄN PHÚC
|
Nguyện làm thân nhân của người bệnh